MƯA LÀM EM NHỚ ANH

Có ai kia từng nói “ngày lòng bản thân nhức độc nhất vô nhị, ttránh đang đổ cơn mưa”, tuy nhiên đôi khi chẳng đề nghị ngày ta nhức lòng tuyệt nhất, cũng chẳng đề xuất ngày gì đặc biệt độc nhất, chỉ là 1 trong những ngày hầu như xúc cảm trong ta trsinh sống phải chông chênh, chơi vơi mang đến quái đản. Không bi ai, ko vui, đầy đủ thiết bị vẫn vậy, bao phủ vẫn ráng, ngoại trừ cơ vẫn nuốm và nhiều khi con người ta vẫn nặng nề phát âm như thế. Có một nỗi lưu giữ ngự trị nơi em
*

 

Mưa về làm em ghi nhớ nhiều hơn nữa, ghi nhớ đều mẩu truyện đang lâu chưa tính, ghi nhớ phần đông bé tín đồ đã lâu chưa gặp mặt, lưu giữ rất nhiều khoảng chừng ttránh riêng vẫn lâu chưa tìm tới.

Bạn đang xem: Mưa làm em nhớ anh

 

Em sẽ hứa cùng với anh là ko nói ghi nhớ nhung gì nữa bắt buộc em chỉ còn nghe mưa rơi trong lòng thôi. Chắc là cũng có những lúc thốt nhiên anh bắt gặp cảm giác bi thương chơi vơi những điều đó đúng không nào anh. Em thì không nạm, vì chưng nỗi ghi nhớ anh thường trực trong em mất rồi

Mưa hôm nay nghe lạnh nhạt hơn hôm qua và có gì đó bi quan hơn mấy hôm trước.

Em, lại ngồi mặt cửa sổ cùng nhìn mưa.

Lại ngồi ngơ ngẩn và lại viễn vông số đông lưu ý đến mông lung đến kỳ lạ.

Giá cơ mà mưa cứ đọng rơi như vậy này mãi, để em được ngồi phía trên mãi và xem xét đông đảo chuyện vẩn vơ để thôi nghĩ mang lại anh một chút ít, để nhẹ lòng cho dù chỉ một chút ít thôi.

 

*

 

Trời cứ mưa,mưa nhỏng thể sẽ là mon mưa ngâu vậy! Em chỉ mong sao sao ttách đừng mưa nữa, vì trời mưa em ghi nhớ anh, ghi nhớ lắm anh àh! Nhớ rất nhiều!! 

 

Em tự hỏi sao mỗi một khi mưa rơi lại gợi cho những người ta mặt hàng tá nỗi bi thiết, hàng vạn thương lưu giữ, từng ấy suy nghĩ và muôn vàn kỉ niệm?

Có lẽ vì mưa bao giờ cũng se giá buốt cùng loại xúc cảm se lạnh lẽo đó làm cho fan ta thấy mình một mình cùng nóng bức.

 

Ngoài trời sẽ mưa. Mưa tốt bi thiết anh nhỉ? Trước khi thân quen anh, em ghét ttách mưa lắm. Yêu anh rồi em new biết nghe cảm hứng thời gian mưa rơi, bi lụy và lưu giữ thương domain authority diết. 

 

Mưa rơi rơi rồi xong nhàn nhã mặc dù phía bên ngoài vẫn còn vài ba giọt khẽ bay cất cánh vào gió chiều nghe cơ tái.

Mưa bao giờ cũng vậy, cũng cô ứ vào em từng nỗi nhớ đùa vơi cùng ghi nhớ duy nhất vẫn là anh.

Em đi bên dưới làn mưa, phân tử mưa bé dại thôi nhưng mà sao lại cứ đọng trắng cả một ttách vậy nhỉ? Giống như nỗi lưu giữ của em, nhỏ thôi, em xúc cảm nhỏng không tồn tại gì! Vậy mà lúc này em mới thấy, toàn bộ gộp lại có lẽ cũng bằng cả hồn em... 

 

Em chú ý mưa với nhớ anh đến kỳ lạ.

Xem thêm: 2 Cách Tải Video Từ Youtube Về Điện Thoại Android, Tải Video Youtube

Em cũng không hiểu nhiều nỗi lưu giữ của mình.

Có lẽ, tự trong trái tim hồn nhiều mang của em, em ví von anh nlỗi một cơn mưa bụi.

Lất phất mang đến dìu dịu, nóng sốt mà lại mộng mơ với phiêu lãng mọi vị trí. 

 

Anh sao giống như cơn mưa mùa hạ – chẳng xinh xinh chẳng cầu kì mà lại còn tồn tại phần căm ghét. Em đã từng có lần khôn xiết ghét cơn mưa cũng giống như bắt buộc ưa nổi anh. Và em còn tin tưởng rằng vẫn chẳng có lúc như thế nào em thích hợp mưa mùa hạ với hàng vạn lần không tin tưởng em vẫn yêu anh. Nhưng em sai mất rồi.

 

*

 

Mưa nghe tê tái, mưa nghe lạnh lẽo lòng đa số kẻ đợi mong mỏi.

Một chiều mưa rét mướt, trông nhẵn ai kế bên mưa mà lại ghi nhớ fan.

Em lưu giữ anh khẩn thiết lúc trời đổ nắng

và lưu giữ thiệt đôi khi mưa cứ mãi rơi rơi như gợi nỗi ảm đạm không tên trong chiều vắng. 

 

Mưa vẫn chũm, tự dưng đến, đột nhiên đi, không hẹn hò cũng chẳng báo trước. Em vẫn núm, ngẫu nhiên bi lụy, tình cờ vui, quái gở nhưng nhiều cảm. Với em, hầu hết xúc cảm số đông cho gấp vã nên ra đi cũng thế. Cô bé xíu bé dại, thủ đô ngớt mưa rồi, em cũng hoàn thành bi thảm đi nhé. Ừ thì, bao hàm ngày chông chênh như vậy. 

 

Mưa rơi, mẫu tín đồ nhanh chóng trở về trên phố, về khu vực mà gồm có tình nhân thương chúng ta sẽ chờ. Còn em chỉ biết ngồi đó, yên nhìn hầu như hạt mưa rơi nhằm rồi giọt nước đôi mắt mặn chát tê lại rơi vào vô thức. 

 

Anh vẫn nghỉ ngơi đấy tựa như những cơn mưa vốn dĩ luôn luôn gồm trong ngày htrằn. Phải chăng nó là vốn dĩ yêu cầu tín đồ ta cứ đọng khoác định là thông thường cùng chẳng lúc nào để ý? Để rồi thấy hầu hết ngày nắng và nóng gắt bạn ta new ghi nhớ cho tới trận mưa cùng mong có nó biết chừng nào.

 

Tiếng mưa bên hiên làm cho em lưu giữ anh, ghi nhớ tiếng nói nụ cười của anh. Giọng nói, thú vui ấy như đang rã trong màn mưa..tí tách…giòn tan…đầy hạnh phúc.

Chúng ta yêu thương nhau dìu dịu những điều đó đấy. Yêu anh, em học được cả cách yêu thương phần nhiều trận mưa. Anh chẳng hoa mỹ và ngọt ngào như em vẫn ý muốn hóng, cơ mà anh luôn luôn mặt em nlỗi trận mưa ấy. 

 

Qua bao ngày thế quên, thế mà lại chỉ 1 cơn mưa lại làm cho em lưu giữ anh không ít đến thế!!!

Mưa, em ghi nhớ anh, do họ hay sinh hoạt cùng mọi người trong nhà vào phần nhiều trời mát mẻ như vậy.....

 

Anh hoàn toàn có thể ôm em một đợt nữa vào một trong những trời mát mẻ ko? Ôm em để em biết rằng anh cũng đều có mọi nỗi lưu giữ tương tự em nlỗi lúc này, để em biết rằng trái tim anh vẫn ấm, cùng để cho em thoả nỗi ghi nhớ bao ngày được ko anh?

 

*

 

Bên nhau đi qua gần như cơn mưa ngày đông, rồi mưa đầu hạ, chưa kịp đón mưa trong chiếc ngày tiết thu se rét mướt thì mình đã nên xa nhau chừng. 

 

Từng mẫu fan đi về bên trên phố, biết bao đôi nhân huệ dìu nhau dưới mưa. Chỉ 1 mình em đứng trong lẽ loi, tra cứu lại ký ức hôm làm sao. Ngoài cơ,rất nhiều song nhơn huệ thay tay nhau bước chóng vánh qua phố, bất giác em ghi nhớ anh nghứa ngào. Giờ này vị trí anh có mưa ko rò rỉ,anh sẽ đi làm việc không.

 

Đưa tay lau số đông giọt nước lăn dài bên trên má, em từ hỏi, liệu mưa làm em bi hùng hay vì gần như nỗi lưu giữ về anh cđọng thi nhau ùa về…?

 

Hôm nay ttránh lại mưa, rinh rích như một phiên bản nhạc ko lời đau đớn. Đưa tay vệ sinh phần lớn giọt nước lăn uống nhiều năm trên má, em từ bỏ hỏi, liệu mưa làm cho em bi hùng xuất xắc vì chưng số đông nỗi lưu giữ về anh cứ thi nhau ùa về…? Em vẫn ghi nhớ tới anh, với bốn biện pháp là tình nhân cũ, rồi bất chợt, trên môi em ntại một niềm vui vô hồn với gượng gạo.

 

Lời kết: Cơn mưa… nó chỉ là trận mưa, nhưng so với không ít người dân, nó là cả một biển lớn nhớ đong đầy, là kí ức quan yếu xóa nhòa, là cánh cửa quan sát theo một nhẵn hình.