THÁNG TƯ VỀ KHÁNH LINH

Bài hát của nhạc sĩ Dương Thụ gợi mở không gian “gió hát mùa hè, bao hàm chân trời xanh thế” sau đó 1 tháng tía với những trận mưa ẩm ướt.

Bạn đang xem: Tháng tư về khánh linh

Tháng ba đi qua với những trận mưa phùn rả rích. Một sáng nọ, cô bé mở cửa sổ, thấy chim hót líu lo, trời hửng nắng với một mảnh trời xanh diệu vợi như trước đó chưa từng được thấy bao giờ. Đó là dịp tháng tư về…

“… Tháng bốn về, gió hát mùa hèCó rất nhiều chân trời xanh thếMây xa vời, nắng nóng xa vờiCon sông xa lừ thừ trôi…”

Dương Thụ ko reo lên như Xuân Diệu lúc đón mùa thu: “Đây mùa thu tới! ngày thu tới / với áo mơ phai dệt lá vàng”. Vị nhạc sĩ đón tháng bốn rất giản dị: “Tháng bốn về”. Đó là cách người ta kính chào một người bạn cũ thọ ngày ko gặp.



Đất trời đang phi vào mùa hè. Ảnh: st.

Đất trời tuần hoàn: Xuân - Hạ - Thu - Đông. Bốn mùa nối tiếp, duy nhất chữ “về” thôi đã cho thấy thêm sự tinh tế trong giải pháp dùng trường đoản cú của người nghệ sĩ.

Tháng tư bước đầu bằng một mảnh trời xanh. Như bạn ta hay nói “Có đi qua những ngày mưa new yêu hơn hầu hết ngày nắng”. Bắt đầu hôm nào, khía cạnh trời đi vắng. Con phố trước bên lầy lội phần đa sình đất. Những hàng cây ủ rũ xám xịt. Quần áo đẹp đẽ xếp lại. Cô bé nhỏ nhà bên mặt phụng phịu đâm vào chiếc áo tơi để đi làm. Đất trời khổ sở như thế, có tác dụng điệu để đẹp với ai?

Phải trải qua hầu hết ngày mưa dầm tháng cha mới thấy hết mẫu ngỡ ngàng, rạng rỡ khi bắt gặp một ngày tất cả nắng. Cỏ cây hoa lá bừng bừng sức sinh sống “xanh như là thương nhau”. Đường phố được gột rửa thật sạch sẽ tinh tươm. Nắng làm cho hồng thêm song má thiếu thốn nữ. Lòng phơi phới, bạn nữ diện váy áo rất đẹp đẽ, tung tăng ra phố, lòng mơ về hạnh phúc. Vạn thiết bị như được ướp hương, tinh khôi lắm, nữ tính lắm: “Mùi cỏ ngu trên cánh đồng xa vời / Một khung trời vĩnh viễn ướp hương hoa”.

Những ngày tháng tứ mà được đi thoát ra khỏi thành phố, tìm về với miền làng mạc dã, được gối đầu lên cỏ thì hoàn hảo nhất biết bao nhiêu. Như 1 bàn tay kỳ lạ nào đó nhấc tấm màn u ám và đen tối của tháng tía đi, tầm đôi mắt ta được trải rộng. Ngất tầm mắt là cảnh vạn vật thiên nhiên khoáng đạt với gió, với mây mà những dòng sông xa “lững lờ trôi”.

Tháng bố đi mất, lấy theo mọi “Bữa ấy mưa xuân phơi phới cất cánh / Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy”. Người đàn bà cũng không có gì trách thầm: “Anh ạ ngày xuân đã cạn ngày / lúc nào em mới chạm chán anh đây”. Cũng đã qua rồi dòng thời “Hương bòng thơm mang lại lòng bối rối” với lời tỏ tình chẳng lúc nào dám nói chỉ đành “nhờ mùi thơm nói hộ tình yêu”.



Những dung nhan màu rực rỡ tỏa nắng của hoa dại tạo ra sự khung cảnh mon tư. Ảnh: st.

Mùa xuân hoàn thành để mùa hạ bắt đâu. Số đông mùa hoa nối tiếp những mùa hoa. Mùa của tin, của yêu, của những giấc mơ về hạnh phúc đã về. Đất trời ủ mật. Giọt hy vọng được gieo sẵn trong tâm địa đợi hóng nảy mầm. Tháng bốn về, trong cố kỉnh như một giờ đồng hồ cười. Chẳng còn chỗ cho việc hoài nghi. Nếu như người thiếu nữ phải ngóng đợi, nàng sẵn lòng hóng đợi:

“… Nắng vơi nhàng, mây trắng vơi nhàngHát giấc mơ nào xa lắmEm muốn chờ, mãi muốn chờBao nhiêu vẫn cứ đợi anh…”

Sự mong chờ chỉ âu sầu khi fan ta thiếu niềm tin: đắn đo phải chờ đến bao giờ? Chờ dòng gì? Và tín đồ ấy có quay trở lại không? Những thắc mắc đó hút dần, hút mòn sức lực lao động của bé người, khiến cho họ kiệt quệ. Nhìn lên phía đằng trước chỉ thấy một màn sương trắng xóa, ko rõ tương lai, lừng chừng cái gì sẽ đến. Phần đông ý nghĩ về ấy tước bỏ thú vui sống của kẻ chờ, khiến cho họ hóa đá, phát triển thành những phái nữ Vọng Phu.

Xem thêm: Cách Sử Dụng Wifi Chìa Khóa Vạn Năng, Cách Sử Dụng Chìa Khóa Vạn Năng

Nhưng “muốn thấy cầu vồng, bắt buộc nhẫn vật nài với gần như cơn mưa”. Người thiếu nữ trong bài hát tin cẩn ở mình, tin ở bạn yêu. Giữ trong tâm địa một khối tình nồng nàn, cô bé biết bản thân sẽ ngóng được. Giống hệt như nàng đã trải qua những ngày u ám và đen tối của mon ba, để ngóng được tháng tứ về. đông đảo thứ đều có thời điểm của nó. Ấp trong khu đất sâu, mang lại kỳ hạn, hạt sẽ nảy mầm. Một ngày làm sao đó, bước đi phiêu du mỏi mệt, người ấy vẫn quay về.

“… Mơ, em mơ, mơ về con phố nhỏQuanh teo lối mòn hoa đần nởChỉ mình em mặt anh, bên anh…”

Bức tranh giản dị và đơn giản và cẩn trọng đến ứa nước mắt. Mỗi khi mơ về hạnh phúc, trong khi người ta luôn mong trốn thoát thành phố đông đúc, xô ý trung nhân để tìm về với thiên nhiên. Chẳng bắt buộc nhạc sĩ Đức Huy từng viết: “Em muốn được cùng anh, về miền đại dương vắng / Mình đã sống phần đa ngày hè ươm nắng, dưới bóng dừa lả lơi”. Nhạc sĩ è cổ Tiến cũng từng mơ về vị trí “đàn dê white nhởn nhơ quanh đồi, một mái tranh nghèo, một công ty sàn im vui”, “họ sẽ sống ko mùa đông, không mùa nắng và nóng mưa. Tất cả một mùa, chỉ tất cả một mùa yêu thương nhau”.

Thôi nhé hầu như bon chen, phiền muộn, bỏ lại sau lưng. Nơi đây chỉ với hoa với cỏ, mùa xuân chín rục rồi, chẳng phải ai chăm bón cũng bừng bừng sức sống. Trong không gian đó chỉ gồm “anh” với “em”, hai người sống niềm hạnh phúc vĩnh viễn mặt nhau. Dưới trời xanh mon tư, sao giấc mơ êm đềm ấy lại chân thật và hiện tại thực mang lại thế.

“… Nghe nghẹn ngào mấy nhành hoa lựu đỏTa chia tay hầu như ngày xuân nhằm hátMột mùa hè, mùa hè…”

Tháng tư có khá nhiều loài hoa: hoa bách hòa hợp tinh khôi mọi phố, hoa gạo thắp đỏ một khoảng chừng trời, hoa hướng dương bùng cháy những mặt trời nhỏ nhắn con… Vậy mà, nhạc sĩ Dương Thụ lại lựa chọn “hoa lựu” - một loài hoa dân gian trong vườn nhà để tiếp mùa hè, đón mon tư.



Bức tranh "Thiếu chị em bên hoa huệ" của họa sỹ Tô Ngọc Vân là một trong những tác phẩm nghệ thuật và thẩm mỹ nổi giờ gợi đến không gian của mon tư.

Vương vấn đâu đó là hình hình ảnh thơ của Nguyễn Du thuở nào: “Dưới white quyên đã gọi hè / Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông”. Yêu cầu là cái sắc đỏ thắm ấy mới hòa hợp với hoa dại, với phong cảnh thôn quê nhưng người thanh nữ đã vẽ ra khi nghĩ đến về hạnh phúc.

Tháng tư về kết thúc bằng một lời giã biệt và một lời chào. Cảm ơn nhé, mùa xuân, vì toàn bộ những vơi ngọt sẽ mang. Lòng người phơi phới hướng về tương lai, về một mùa hè sẽ rạng ngời, trung thực đang mong chờ ở phía trước.

Tháng bốn đậu trên ô cửa sổ, trong ánh nhìn long lanh mơ mộng của người thiếu nữ. Một sáng trong trẻo nào, thức giấc dậy với giọng ca ngọt ngào và lắng đọng nhẹ tênh của Khánh Linh, sao thấy cuộc đời nhẹ nhàng và đáng yêu đến thế.